ISSN-2815-5823

Khung cửa sổ thân thương

(KDPT) – Lâu lâu mới có dịp về nhà. Những đồ vật, những sự bài trí có đôi chút khác biệt. Có những thứ đã không còn sử dụng được, có những thứ nằm sai lệch vị trí, cũng có những thứ vẫn còn mãi với thời gian, còn nguyên giá trị. Và rọi từ lăng kính hiện tại về quá khứ lại thêm màu sắc tuổi thơ, khung cửa sổ nhỏ là một nơi như thế…

Thời còn đi học ở nhà, mọi thứ ánh sáng tinh túy nhất, trong lành nhất của ban mai đều rọi cả vào ô cửa ấy. Khung cửa nhỏ mà chứa đựng một không gian bao la, một bầu trời mơ ước qua đôi mắt bé thơ ngày ấy.

Bộ bàn học nhỏ nhắn được bố thiết kế riêng cho cô con gái bé nhỏ từ việc sửa sang lại từ một bộ được một người quen bố tôi cho, không rộng rãi lắm, cũng không êm ái, cũng không có hình thù gì đẹp, bắt mắt như mấy bộ đắt tiền trên phố mà chúng bạn tôi vẫn hay khoe. Hồi ấy, tôi cũng có chút chạnh lòng nhưng nỗi buồn cũng qua nhanh thôi khi bố mua vài miếng decan có hình công chúa và cùng tôi trang trí góc học tập bằng những thứ có sẵn xung quanh. Bố bê nguyên đồ nghề từ những thanh gỗ, ống nước, bìa các-tông, giấy màu… chỉ mất hơn 1 tiếng đồng hồ, hộp đựng bút, giá sách đã lên khuôn. Việc của tôi là cắt dán và trang trí bằng giấy màu tùy ý, khỏi phải nói là tôi đã thích thú như thế nào. Và thế là những vật dụng ấy đi theo tôi suốt những năm tháng tiểu học. Dưới khung cửa sổ nhỏ ấy, mỗi lúc rảnh rỗi, bố lại chiều tôi theo cách của bố. Cùng tôi làm những món đồ thủ công đơn giản nhưng vô cùng đáng yêu…

Ảnh minh hoạ

Tôi có thói quen dậy sớm ôn bài vào buổi sáng. Tinh mơ dậy, vệ sinh cá nhân xong, khẽ đẩy hai cánh gỗ khung cửa sổ là cái nắng cái gió tràn ngập cả căn phòng. Thích nhất là vào mùa thu, làm gió sớm mai mới thật trong trẻo. Tôi vẫn thích hít hà một hơi thật sâu để cảm nhận lấy, nuốt lấy sự ngọt lành của Jili com nổ hũ. Lũ chim rộn ràng, ríu rít ngoài bờ giậu, lấp ló trong lùm nhãn, nhảy nhót trên cành na. Những làn gió nhẹ nhàng mà ngọt mát nối đuôi nhau đẩy đưa cành lá lao xao, tất cả như một dàn đồng ca của vô vàn những thiếu nữ thướt tha, đẹp đến nao lòng. Cây cối, lá hoa cũng đung đưa theo nền nhạc Jili com nổ hũ. Tôi tin chắc rằng, có nỗi buồn nào đến mấy, chỉ cần mở cánh cửa sổ nhỏ thần kỳ này, thì sẽ tan biến tất cả, sẽ bị lôi kéo, mê hoặc vào vũ hội của Jili com nổ hũ. Rộn ràng và cuốn hút.

Bên khung cửa sổ nhỏ ấy, qua thời khắc diệu kỳ của tạo hóa, tôi lại trở về là đứa trẻ khờ dại, ngây thơ, với đủ trò tinh nghịch và cả những ước mơ con trẻ gửi gắm theo gió, theo mây. Tôi vẫn mơ mộng có chiếc điện thoại của riêng mình, để đây đó thấy mình bận rộn với những kế hoạch, những cuộc nói chuyện như người lớn. Và thế là ước mơ được hiện thực hóa khi mới chỉ 6 tuổi. Tôi đã sở hữu riêng cho mình một chiếc điện thoại cố định…. Bằng cốc nhựa và dây cước. Tất nhiên người tạo ra nó không ai khác là bố tôi. Khỏi phải nói ông đã kỳ công như thế nào. Nguyên công đoạn vắt vẻo trên bờ tường, lên lỏi qua những cành cây, vượt qua hàng rào mới tới được nhà cô bạn hàng xóm đã thấy vất vả lắm rồi. Sau hôm có đồ nghề, điện thoại của tôi réo liên tục, cả lúc ngủ, lúc ăn cơm…

Cứ vậy, ô cửa sổ nhỏ ấy, bên tôi, gắn bó với tôi suốt 12 năm học, vui ở đấy, buồn cũng ở đấy. Thư giãn ở đấy, căng thẳng áp lực học hành cũng ở đấy. Giờ đã xa nhà, có gia đình riêng, dưới ô cửa ấy giờ để trống, trên thành, bố tôi vẫn là người chăm chút những chậu xương rồng nhỏ xinh, không che mất ánh sáng, không lấn át hết làn gió mát lành mỗi sớm tinh mơ. Thế giới bao la ngoài khung cửa vẫn như năm nào, luôn là những dàn đồng ca bốn mùa của Jili com nổ hũ sẵn sàng xoa dịu những mệt mỏi cuộc sống. Cảm ơn bố! Cảm ơn khung cửa sổ nhỏ đã cho con một tuổi thơ đầy màu sắc.

Theo phapluatxahoi.vn



Kinhdoanhvaphattrien.vn | 05/11/2023

eMagazine
Xem nhiều nhất
 
jililink.com | 29/05/2026